Tiếng Việt  |  English

Đòn Thù Của Công An Cộng Sản Việt Nam


Ông Huỳnh Ngọc Tuấn

BBT: Chúng tôi vừa nhận được bài tường thuật về những đòn thù của công an CSVN của ông Huỳnh Ngọc Tuấn. Qua đó, chúng tôi thấy hiện lên nhân cách một nhà dân chủ lớn, đối diện với kẻ độc tài đe dọa cả tính mạng nhưng vẫn ứng xử đầy đủ lòng nhân hậu. Thật đáng kính trọng. Chẳng uổng lời Hòa thượng Thích Viên Định đã mời giữ chức vụ Phòng Báo Chí trực thuộc Văn Phòng VHĐ, và tiến cử lên Đức Tăng Thống nhưng đã bị ông Võ Văn Ái bác bỏ. Chúng tôi chẳng hiểu dụng ý sâu xa này thế nào?  

Ban đầu, bác sĩ các bệnh viện nhà nước khám, kết luận ông Huỳnh Ngọc Tuấn chỉ chấn thương nhẹ và không sao, nhưng một bệnh viện tư ở Tam Kỳ thì xác định kết quả gãy xương ức. Phải chăng điều này nói lên sự cấu kết có hệ thống từ Công an đến Y tế?

Chúng tôi xin giới thiệu đến quý độc giả bài tường thuật về “Đòn Thù Của Công An Cộng Sản Việt Nam” được viết trước lúc tác giả phát hiện mình bị gãy xương ức.

Dưới đây là nội dung bài tường thuật:

Những ngày cuối năm thời tiết ở Quảng nam khó chịu vì lạnh và ẩm, cái lạnh hơi bất thường so với những năm trước như dự báo một sự bất thường của không khí chính trị tại VN?

Phạm bá Hải từ Saigon ra thăm tôi và rủ đi Hà nội để thăm một số anh em cựu tù nhân lương tâm.

Tôi rất ngại cái lạnh ở miền Bắc từ những ngày còn ở  trại giam Thanh hóa và Nam hà nên không muốn đi, nhưng thấy Hải đã ra đến đây rồi nên không nỡ để Hải thất vọng và một phần nữa vì từ lâu đã ngưỡng mộ những anh em dân chủ phía Bắc trong lòng luôn mơ ước một ngày được diện kiến như BS Phạm hồng Sơn, Luật sư Nguyễn văn Đài, LS Lê thị Công Nhân, anh Nguyễn khắc Toàn – Nguyễn vũ Bình, anh Phạm văn Trội, cô Phạm thanh Nghiên, v..v… nên “liều mạng” nhận lời đi cùng Hải một chuyến.

Trước khi ra đất Bắc chúng tôi đến Đà nẵng gặp Bác sĩ Lê nguyên Sang, anh Sang vì bận việc nên chỉ đi cùng chúng tôi đến Huế.

Ở Huế chúng tôi đến vấn an Linh mục Phan văn Lợi và Linh mục Nguyễn hữu Giải, hai cựu tù nhân lương tâm kỳ cựu.

Buổi chiều 29/12 chúng tôi bay ra Hà nội. Cho dù đã chuẩn bị kỹ nhưng cái lạnh của Hà nội cũng làm tôi run nhè nhẹ. Chúng tôi nghĩ ở một Khách sạn bình dân ven hồ Tây.

Tối hôm đó chúng tôi gặp Luật sư Nguyễn văn Đài ở một quán cơm chay gần khách sạn.

Sáng hôm sau bác sĩ Phạm hồng Sơn đến thăm chúng tôi tại khách sạn, sợ chúng tôi bị lạnh nên anh Phạm hồng Sơn chạy về mang đến cho chúng tôi hai quần dạ mỏng để mặc bên trong và một hộp thuốc để ngậm đề phòng bị viêm họng, viêm phế quản, đúng là cung cách của một bác sĩ!

Sau đó tôi và anh Hải đi thăm Luật sư Lê thị Công Nhân.

Đến nhà, tôi chỉ ngồi nghe Nhân và Hải nói chuyện thỉnh thoảng mới tham gia vì tôi muốn biết về người phụ nữ trẻ này. Lê thị Công Nhân là một nữ lưu có cá tính cực kỳ mạnh mẽ, ăn nói lưu loát và có một kiến thức về Luật rất tốt. Công Nhân là một người sắc sảo và trực tính, sự sắc sảo và trực tính này có thể làm mất lòng những ai mới gặp, nhưng không biết tôi và Công Nhân có “duyên” thế nào đó mà tôi rất thích cô gái này và nhận thấy ở cô một người có năng lực lãnh đạo. Còn Công Nhân thì đối xử với tôi như một người chú trong nhà rất thân mật.

Buổi chiều ngày 30/12/2013 chúng tôi gồm có tôi, Phạm bá Hải và vợ chồng Lê thị Công Nhân xuống Hải phòng thăm Phạm thanh Nghiên. Trên đường chúng tôi đón anh Nguyễn bá Đăng cùng đi.

Phạm thanh Nghiên là một cô gái nhỏ nhắn, năng động và can đảm. Chưa gặp nhau lần nào nhưng tôi và cô Nghiên vẫn nhận ra nhau, chú cháu ôm nhau thân thiết như người một nhà.

5 giờ chiều tôi tạm biệt “cô cháu nhỏ” về Hà nội, lúc đó đã 9 giờ đêm.

Buổi sáng ngày 31/12/2013 anh Hải và tôi đến đón vợ chồng Lê thị Công Nhân và cháu bé đến thăm anh Nguyễn vũ Bình. Anh Nguyễn vũ Bình đang bận dọn sang nhà mới nên không đi cùng chúng tôi đến thăm Kỹ sư Phạm văn Trội được. Dọc theo con đường đê sông Hồng chúng tôi về xã Chương Dương, huyện Thường tín Hà nội để thăm Phạm văn Trội.

Nhà anh Trội ở một vùng quê, trong một khu vườn nhỏ trồng chuối và bưởi. Mùa này bưởi chín vàng thật đẹp, trái to và tròn đầy cành tạo một cảm giác hạnh phúc êm ấm. Nhưng cuộc sống của anh Phạm văn Trội và gia đình hoàn toàn không êm ấm như cảm giác từ mảnh vườn này, ngoài kia là những con mắt cú vọ ngày và đêm rình rập theo dõi.

Lê thị Công Nhân xuống bếp giúp Trội sửa soạn cho một buổi trưa ngon miệng, tôi và Hải đi tản bộ quanh vườn. Khi chúng tôi đang ăn trưa thì có tiếng người gọi anh Trội ra mở cửa, anh Trội biết đó là công an đến để quấy rầy nên không mở, anh nói:

– Phải ăn cho no đã, chúng nó đến để lập biên bản và bắt về Ủy ban xã như những lần trước đây để thẩm vấn.

Trong khi chúng tôi đang ăn thì công an vẫn tiếp tục đạp vào cánh cửa sắt đã khóa kỹ và gọi vào yêu cầu gặp chủ nhà.

Chúng tôi biết rắc rối đang chờ nhưng vẫn vui vẻ nói chuyện và ăn uống.

Ăn xong tôi đi tản bộ trong vườn cùng anh Hải và cháu bé con của Công Nhân.

Chúng tôi ra về lúc 11h, vừa ra đến cổng một tên công an đeo kiếng đen đẩy tôi vào nhà, rồi một tên khác lôi tôi một cách thô bạo như là một tội phạm cần khống chế, việc này làm tôi nổi nóng hỏi:

– Tại sao các anh đối xử với chúng tôi như tội phạm vậy.

Bọn công an trả lời vì chúng tôi là người lạ đến đây nên cần phải kiểm tra hành chánh.

Tôi nói đây là đất nước VN, và tôi là công dân VN, chúng tôi được quyền đi đến bất cứ nơi đâu vì chúng tôi không bị chế tài bởi luật pháp. Quyền đi lại và những quyền công dân khác là quyền Hiến định bất khả xâm phạm.

Một tên công an cao to trả lời:

– Không cần nói nhiều với chúng mày, nếu chúng mày không vào nhà để lập biên bản thì chúng tao sẽ buộc chúng mày về trụ sở xã, nếu chúng mày không đi chúng tau sẽ có biện pháp cứng rắn thì đừng trách.

Và như vậy họ áp lực từng người chúng tôi về ủy ban xã Chương dương, tôi nói với bọn công an: các anh làm như vậy là vi phạm quyền tự do của chúng tôi, vi phạm luật pháp.

Một tên công an nhào tới định đánh tôi Công Nhân nhanh chóng đứng vào giữa để ngăn lại nên hắn lui ra.

Đến lúc này tôi loáng thoáng nhận ra rằng đã có một lệnh nào đó để hành hung chúng tôi, và không thể dùng lời lẽ với những con người hung ác như dã thú này.

Chúng tôi bị đưa vào văn phòng Công an xã Chương dương, trưởng công an xã không làm việc mà giao cho một tay phó công an xã là Điệp- người cao to mang kính đen.

Chỉ huy buổi thẩm vấn này là một nhân viên an ninh còn rất trẻ ăn mặc đẹp và hai nhân viên an ninh khác cũng rất trẻ.

Tuy còn trẻ nhưng những người này có quyền lực vô cùng lớn, khi những tên công an xã Chương dương chửi chúng tôi nhao nhao lên, nhân viên an ninh kia giơ tay ngăn lại thì mấy cái mồm kia im ngay tức khắc .

Tôi biết chúng tôi đang đối mặt với một cách làm việc mới và một chính sách mới vừa hình thành đâu đó từ Trung ương và rất nguy hiểm cho tính mạng chúng tôi.

Tôi nói với nhân viên an ninh:

– Việc các anh bắt giữ chúng tôi và thẩm vấn là vị phạm luật pháp và Hiến pháp.

Công an tên Điệp trả lời: ở đây chúng tao có luật riêng của chúng tao, không giống với những nơi khác, chúng tao sẵn sàng đánh chết chúng mày nếu cần và chúng mày cứ đi kiện, đây chúng tao có tên tuổi chức vụ và trụ sở làm việc hẳn hoi, chúng mày cứ kiện.

Tên an ninh trẻ nói: việc xử lý hành chính các anh là việc của công an xã, nhưng tôi có mặt ở đây để kiềm chế sự “bức xúc” có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng của công an xã, các anh nên hợp tác với tôi nếu không tôi sẽ về và tính mạng của các anh tôi không chịu trách nhiệm.

Đến đây thì tôi biết họ sẵn sàng khủng bố đánh đập chúng tôi nên tôi đồng ý khai tên tuổi và ký vào biên bản, nhưng yêu cầu họ cóp pi cho tôi một bản và tôi viết ý kiến của mình vào đó.

Họ đồng ý cóp pi cho tôi một biên bản có đóng dấu đỏ, tôi viết vào biên bản như sau: tôi phản đối việc công an xã Chương dương bắt chúng tôi về ủy ban xã và có thái độ hành hung tôi, đây là việc là vi phạm luật pháp.

Họ yêu cầu Phạm bá Hải, Lê thị Công Nhân và Ngô duy Quyền ký tên vào nhưng bị từ chối.

Tôi bước ra ngoài để điện thoại cho Thục Vy biết là chúng tôi đang gặp nguy hiểm, nhanh chóng hai tên công an giật điện thoại của tôi và đẩy tôi vào một văn phòng rồi đóng sầm cửa lại, anh Phạm văn Trội đang làm việc bên kia nghe tiếng cửa đóng sầm liền chạy qua đạp vào cửa xông vào.

Hai tên công an đẩy anh Trội ra nhưng anh Trội phản ứng rất mạnh, buộc họ phải mở cửa khi làm việc với công dân, cuối cùng họ mở cửa ra và để tôi lại một mình trong phòng.

Phạm bá Hải và Công Nhân vẫn không chịu ký vào biên bản và vẫn tiếp tục tranh luận với nhân viên an ninh kia.

Tôi bỏ ra khỏi phòng gọi Phạm văn Trội, tôi nói với Trội thế nào chúng nó cũng bóp cổ để lấy lại biên bản làm việc nên em chụp hình lại đi.

Anh Trội lấy điện thoại ra chụp hình lại biên bản.

Tôi muốn giữ biên bản này để làm bằng chứng cho việc bắt giữ chúng tôi và đưa sự việc ra công luận nên tôi mới ký vào biên bản, tôi cũng tiên liệu rằng chúng nó sẽ không để cái biên bản đó lọt ra ngoài một cách dễ dàng.

Phạm bá Hải và Công Nhân vẫn từ chối ký vào biên bản.

Tên nhân viên an ninh trẻ đứng dậy và nói: tôi đã cố gắng hết sức nhưng anh chị vẫn không hợp tác, bây giờ tôi về tính mạng các anh chị tự bảo vệ lấy.

Nói xong họ kéo nhau đi đâu đó gần một giờ sau mới trở lại nhưng không có 3 nhân viên an ninh lúc nãy. Tất cả đều uống rượu say.

Công an Điệp đeo kính đen và ba tên khác tóm cổ tôi buộc tôi phải đưa cho hắn biên bản làm việc, tôi đã tiên liệu rồi nên đưa cho hắn ngay, nhưng bọn chúng lôi tôi vào phòng tiếp công dân đóng sầm cửa lại, Lê thị Công Nhân xông vào can thiệp nhưng bị đẩy ra rất thô bạo.

Tôi bị một cú đấm vào đầu và một cú vào cằm nên thấy choáng váng mặt mày, tôi bị đẩy ngồi xuống ghế.

Chưa kịp lấy lại bình tĩnh tôi bị một cú đá vào ngực làm tôi ngẹt thở.

Tôi định thần và hít thở thật sâu để giảm bớt cơn đau.

Một lúc sau chúng nó thay phiên nhau mỗi người đấm vào ngực tôi một đấm rồi đi ra, hết tên này đến tên khác, vừa đấm vừa chửi rất thô tục, chúng nó nói mày bảo thằng Trội chụp hình biên bản rồi để tố cáo chúng tao chứ gì, được tao đánh cho mày tố cáo.

Tôi biết mình đang đối diện với một bầy thú dữ, những cổ máy giết người được điều hành ở đâu đó rất cao, có thể là từ Hà nội nên yên lặng chịu đòn không một lời nói hay một phản ứng nào để tránh bị gọi là khiêu khích.

Tôi bị tổng cộng gần 10 cú đấm vào ngực, nhưng đau nhất là cú đá bất ngờ vào ngực lúc ban đầu.

Tôi nhận thấy cách ra đòn hiểm ác như vậy rủi ro rất cao, xác suất chết người rất lớn nên nhận thức được rằng CSVN đang có sự thay đổi trong cách hành xử với những nhà bảo vệ nhân quyền và vận động dân chủ như chúng tôi.

Tôi cũng nghĩ tới khả năng có sự chỉ đạo nào đó từ rất cao nhắm vào tôi để trả thù tôi và gia đình, để trừng trị tôi và răn đe người khác.

Từ khi Nghị định 208 ra đời và sắp có hiệu lực tôi đã biết CSVN đang hoảng sợ sự phản kháng của dân chúng nên sẽ mạnh tay đàn áp, tôi cũng đã tiên liệu rằng máu của những nhà dân chủ và yêu nước sẽ đổ xuống trong thời gian sắp tới.

Trở lại vấn đề tại Chương dương:

Đến 6 giờ chiều 3, tên an ninh xuất hiện để tiếp tục ép anh Hải và vợ chồng Công Nhân ký vào biên bản, nhưng Hải và Công Nhân vẫn không chịu ký. Mấy tên an ninh và bọn công an thay nhau chửi rủa.

Lúc này tôi đã bị ba tên công an ấn vào xe taxi ngồi chờ ở đó được hơn 30 phút rồi, trong thời gian đó tôi định thần, hít thở sâu để giảm bớt cơn đau.

Lát sau một tên công an xã Chương dương ra xe định lôi tôi vào phòng làm việc dùng tình trạng sức khỏe của tôi để gây áp lực với anh Hải và Công Nhân ký vào biên bản nhưng bị cô vợ anh Phạm văn Trội phản ứng quá mạnh mẽ nên đành thôi.

Phạm bá Hải và Công Nhân vẫn không ký vào biên bản, cuối cùng thì tên an ninh ra lệnh đuổi chúng tôi về, lúc đó trời đã tối rồi.

Tên Điệp còn đe dọa Công Nhân: vì mày có con nhỏ nên tao tha cho, nhưng nếu cần tao sẽ đánh chết mày.

Tôi chào từ biệt vợ chồng Phạm văn Trội.

Đến bây giờ và mãi sau này hình ảnh vợ anh Trội với giọng nói thất thanh và phản ứng mạnh mẽ với tên công an làm tôi không thể nào quên. Tôi rất may mắn khi có được những người bạn như vợ chồng anh Trội, và anh Phạm văn Trội còn may mắn hơn khi có một người vợ nhân hậu và can đảm như vậy.

Khi chúng tôi đến bệnh viện Hồng Ngọc – Hà nội thì thấy rất đông bạn bè ở đó, tôi không thể nào nhớ hết tên từng người.

Giữa mùa đông Hà nội lạnh lẽo nhưng tình cảm của những người bạn đất bắc làm lòng tôi ấm áp vô cùng và cơn đau cũng được xoa dịu.

Xin nhận nơi đây lòng biết ơn trân quý của tôi, tôi sẽ không bao giờ quên được tình cảm mà các bạn dành cho tôi, không bao giờ quên các bạn và các huynh trưởng .

Hôm nay đã kiểm tra lại sức khỏe ở bệnh viện Hoàn Mỹ – Đà nẵng, kết quả tạm thời như sau:

– Gan, mật, tụy, thận, lách, bàng quang bình thường.

– Kết quả chụp X quang: phổi bình thường, nhưng xương lồng ngực bị chấn thương, không thấy có dấu hiệu gãy.

– Tụ máu trong vòm họng và ở dưới lưỡi vì bị đấm quá mạnh.

Tôi hỏi bác sĩ : sao tôi thấy đau rất dữ dội ở ngực.

Bác sĩ trả lời: theo anh nói họ đá và đấm nhiều như thế thì không đau sao được, không gãy xương ngực là may rồi, anh về theo dõi nếu có dấu hiệu bất thường phải nhập viện ngay, có một khả năng là xương ngực bị rạn nứt nhưng x quang không tìm thấy.

Hiện nay tôi còn rất đau nhưng cũng cố gắng viết vài dòng thông báo cùng các bạn và công luận.

Cho dù thời gian sắp tới rất nguy hiểm cho tôi và các nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền, nhưng với tôi sẽ tiếp tục đấu tranh để mình và dân tộc này được sống như những con người đúng ý nghĩa cao quý của nó, trong tự do và dân chủ. Tôi và mọi người rất cần sự can thiệp của các chính phủ dân chủ trên thế giới, rất cần sự hỗ trợ của đồng bào trong và ngoài nước về pháp lý và mọi mặt khác.

Trân trọng cám ơn.

Huỳnh ngọc Tuấn
04/01/2014

Các tin khác

Đơn Kháng Án – Phản đối quyết định bất công của Tòa án huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu

Thầy Đạt đã di chúc lại chuyển sở hữu đất đai và ngôi Tịnh thất Đạt Quang lại cho Tôi là hoàn toàn hợp Đạo và hợp pháp. Việc Ủy ban Nhân dân xã Bàu Lâm không công nhận bản di chúc của Thầy Thích Thiện Đạt và Tòa án huyên Xuyên Mộc ra quyết định đòi lại quyền sở hữu hợp pháp của Tôi với ngôi Tịnh thất Đạt Quang là hoàn toàn trái pháp luật, đi ngược lại tinh thần tự do tôn giáo trong các văn bản hiện hành của nhà nước Việt Nam.

Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tiếp phái đoàn Bộ ngoại giao Hoa Kỳ

Vào lúc 14h ngày thứ tư 24/5/2017, tại chùa Giác Hoa , 15/7 Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh, Sài gòn, phái đoàn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ gồm có bà Virginia Bennett, quyền trợ lý ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách dân chủ và nhân quyền; cô Pamela Pontius, viên chức chánh trị Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn; ông Daniel W Wright, trưởng phòng Tự Do Tôn Giáo Thế Giới thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ; ông Rodney M Hunter, phụ tá Trợ Lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đã đến gặp gỡ và làm việc với Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam.

Đại sứ lưu động về Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ đến thăm HT. Thích Không Tánh

Vào lúc 16 giờ ngày 14 tháng 01 năm 2017, phái đoàn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ gồm có: ông David Saperstein - Đại sứ Lưu động về Tự do Tôn giáo Quốc tế, Bà Pamela Pontius - Viên chức Chính trị Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn và ông Trần Hoa - Trợ lý Chính trị đến chùa Giác Hoa thăm Hòa thượng Thích Không Tánh.

Tăng Đoàn GHPGVNTN Hải Ngoại Hội Nghị và Khóa Tu Mùa Đông

Lịch sử không là một chớp mắt, Phật sự cũng không phải một sớm một chiều. Sức người có hạn, mà công việc thì lại vô hạn vô biên; bằng tất cả khả năng có thể, Tăng Đoàn GHPGVNTN Hải Ngoại nguyện cống hiến tâm lực, nguyện lực và hạnh lực của mình cho đại sự, còn vấn đề thành tựu lớn hay nhỏ, nhanh hay chậm còn tùy thuộc rất nhiều vào nổ lực chung của nhiều đoàn thể, tổ chức, cá nhân và những yếu tố lịch sử mang tính đa diện...”

Viên chức chính trị Lãnh sự quán Hoa Kỳ thăm HT. Thích Không Tánh

Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với chính phủ Việt Nam về vụ việc của Chùa Liên Trì cũng như các tổ chức tôn giáo khác tại khu vực tái phát triển Thủ Thiêm hiện đang gặp những thách thức tương tự. Chúng tôi cũng mạnh mẽ khuyến khích Hòa thượng và các đại diện khác của Cộng đồng Phật giáo tại Thủ Thiêm tiếp tục phản ánh quan ngại trực tiếp với các quan chức Việt Nam.

Đại bi kịch Việt Nam

ó là sự phá nát truyền thống đạo lý và văn hóa của dân tộc, là để cho việc gian dối trở thành phương châm xử thế từ quan đến dân, là sự hủy hoại thành phần tinh hoa của dân tộc để phải chấp nhận những kẻ vừa thiếu trí tuệ vừa kém đạo đức giữ những cương vị lãnh đạo và quản lý đất nước. Công nhận rằng sự phá nát, sự hủy hoại này không phải là ý đồ tự giác của CS, họ không cố tình làm những việc đó, nhưng nó là kết quả tất yếu của dấu tranh giai cấp, của vô sản chuyên chính, của công hữu hóa tư liệu sản xuất, của nền độc tài đảng trị.

Tân Tổng Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ đến chùa Giác Hoa thăm HT. Thích Không Tánh

Trong buổi thăm viếng của bà Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ vào lúc 14 giờ ngày 17 tháng 10 năm 2016 tại chùa Giác Hoa, ngoài HT. Thích Không Tánh còn có các vị chức sắc trong Hội đồng Liên Tôn cùng đón tiếp, thăm hỏi và trao đổi nhiều vấn đề về chùa Liên Trì, về tự do Tôn giáo, Tín ngưỡng và Nhân quyền Việt Nam. Thời gian tiếp xúc hơn 2 tiếng đồng hồ và trước khi bà Tổng Lãnh Sự ra về, phái đoàn được chụp ảnh lưu niệm.

Kháng thư của các tổ chức Xã hội Dân sự Độc lập về việc phá hủy Chùa Liên Trì

Cực lực phản đối nhà cầm quyền Cộng sản VN từ trung ương tới địa phương đã dựa vào một nguyên tắc được hiến định và luật hóa nhưng hoàn toàn phi lý và ngang ngược: “Đất đai, tài nguyên... do Nhà nước đại diện chủ sở hữu” (Hiến pháp đ. 53, Luật Đất đai điều 5), để tự tiện trục xuất người dân (cá nhân hay tập thể) khỏi nơi cư trú và sinh hoạt, mà đa phần vì lý do kinh doanh, lợi ích tài chính, gây nên thảm trạng dân oan lên tới hàng triệu người.

Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn kêu gọi Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry quan tâm Chùa Liên Trì

Trong quan điểm bảo vệ tự do tôn giáo, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn vừa viết thư đến Ngoại Trưởng Hoa Kỳ John Kerry thông báo những tranh chấp ngày càng gia tăng của chùa Liên Trì tại Việt Nam, và kêu gọi Ông Ngọai Trưởng gởi một thông điệp buộc chính quyền Cộng Sản Việt Nam hãy lắng nghe ý nguyện của người dân. Trong nhiều năm, chính quyền Cộng Sản Việt Nam thường tìm cách cưỡng chế phong tỏa ngôi chùa Phật Giáo này,ngược lại với ý nguyện của người dân, một hành động mà Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn luôn lên án với hy vọng gây được sự chú ý về vấn đề này nhằm bảo vệ ngôi chùa.

Chùa Liên Trì như “cá nằm trên thớt”

Nhà chùa chỉ có cầu nguyện rồi đưa tin đó đi, mong nhờ đoàn thể, tổ chức quốc tế, chính giới có lòng quan tâm đến tự do tôn giáo tín ngưỡng nhân quyền Việt Nam, xin lên tiếng bênh vực cho chùa. Tình cảnh như cá nằm trên thớt, họ muốn đòi thu hồi muốn lấy lúc nào lấy. Đối với nhà nước này mà họ cưỡng chế họ áp lực là họ mạnh mẽ lắm. Mình đâu có khả năng gì, chỉ biết cầu nguyện thôi. Xin các tổ chức quốc tế quan tâm, bênh vực giùm cho chùa chứ dưới chế độ này, theo như dư luận người ta nói, trước sau gì cũng cưỡng chế chùa. Quí thầy và quí Phật tử rất lo.

Quyết định cưỡng chế Chùa Liên Trì

Ngày 5/9/2016 nhà cầm quyền CSVN gởi giấy mời Hòa thượng Thích Không Tánh đến Văn phòng Hội Đồng Nhân Dân quận 2 làm việc với nội dung: “dự buổi tiếp xúc, vận động, đối thoại liên quan đến việc thu hồi đất đối với cơ sở thờ tự chùa Liên Trì”. Những tưởng việc bảo tồn Chùa Liên Trì khỏi cưỡng chế đã có tia hy vọng, nhưng sự thật thì ngày 1/9/2016 nhà cầm quyền Cộng sản đã ký quyết định cưỡng chế Chùa Liên Trì.

Chùa Liên Trì được sự quan tâm rất lớn của Hoa Kỳ

Chính phủ Hoa Kỳ tôn trọng thể chế chính trị Việt Nam, đồng thời nhà nước Việt Nam phải tôn trọng quyền tự do tôn giáo và các quyền con người cho người dân của mình. Vụ việc liên quan đến Chùa Liên Trì được sự quan tâm rất lớn của Chính phủ Hoa Kỳ, các nghị sĩ Hoa Kỳ và Bộ ngoại giao Hoa Kỳ

Tuyên bố của Các tổ chức xã hội và chính trị Việt Nam ủng hộ Tòa án Trọng tài

Phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực ngày 12-07-2016 hoàn toàn có hiệu lực pháp lý ràng buộc đối với Trung Quốc và các bên liên quan theo luật pháp quốc tế; do đó, yêu cầu nhà cầm quyền Bắc Kinh phải tuân thủ phán quyết này và qua đó chứng tỏ mình là một quốc gia văn minh và có trách nhiệm giữa cộng đồng quốc tế.

Cộng sản Việt Nam ra quyết định cưỡng chế Chùa Liên Trì

Hôm nay ngày 8 tháng 7 năm 2016, theo tin từ Chùa Liên Trì cho biết: Lúc 9h UBND quận 2 cùng UBND phường An Khánh, khoảng 20 người đến chùa Liên Trì thông báo về việc thu hồi cưỡng chế chùa Liên Trì. Nhưng Hòa thượng Thích Không Tánh viện chủ chùa Liên Trì và Tỳ kheo Thích Đồng Minh không làm việc với UBND, cho nên UBND quận 2 dán tờ quyết định lên tường chùa và ra về.

Tại sao nhà cầm quyền quyết tâm cưỡng chế giải tỏa chùa Liên Trì?

Chùa Liên Trì là một trong số ít ỏi những ngôi chùa còn giữ được truyền thống thuần túy của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất kể từ sau biến cố năm 1975. Do vị trí đắc địa nằm gần bờ sông Sài Gòn, đối diện với khu trung tâm sầm uất của quận 1 nên chùa Liên Trì nằm trong “khu đất vàng” của thành phố. Vì vậy ngôi chùa đã lọt vào tầm ngắm của những nhóm lợi ích.

Thông báo khẩn của Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam

Theo một nguồn tin đáng tin cậy được Hoà Thượng Thích Không Tánh xác nhận, Uỷ Ban Nhân Dân quận 2, Phường An Khánh Sài gòn đã họp nhiều lần và ra quyết định sẽ tiến hành cưỡng chế giải toả, xóa bỏ chùa Liên Trì tọa lạc tại 153 Lương Đình Của, Phường An Khánh, Quận 2, Sài gòn vào ngày 23/6/2016.

Hàng ngàn người Little Saigon nghe đức Đạt Lai Lạt Ma giảng tại chùa Điều Ngự

WESTMINSTER, California (NV) - Từ sáng sớm Thứ Bảy, 18 Tháng Sáu, hàng ngàn người từ khắp nơi đổ về chùa Điều Ngự, Westminster, để đón mừng sự hiện diện và nghe Đức Đạt Lai Lạt Ma thuyết giảng.

Hội đồng liên kết trong và ngoài nước gởi kiến nghị đến các nguyên thủ quốc gia

Nhân dịp này, chúng tôi, đại diện Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội và Hải Ngoại Việt Nam xin kiến nghị đến tất cả quý vị những vấn đề liên quan đến tình hình chính trị tại Việt Nam và sự bất an tại Biển Đông.

Thông báo khẩn của Hội đồng Liên Tôn Việt Nam về chùa Liên Trì

Sau 2 Tuyên bố về Chùa Liên Trì của Hòa thượng Thích Không Tánh tại Thủ Thiêm, Quận 2, thành phố Sài Gòn, vào ngày 30-08-2014 và ngày 31-05-2015; nay bước sang năm 2016, Hội đồng Liên tôn Việt Nam tại quốc nội lại buộc phải lên tiếng tố cáo tội ác chà đạp nhân quyền và tự do tôn giáo của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

Tin thêm về: Vận động nhân quyền tại Liên Hiệp Quốc

Hoà Thương Thích Viên Lý Đại Diện Tăng Đoàn Phật Giáo Việt Nam đã trình bày về sự đàn áp tôn giáo tại Việt nam, không những chỉ Phật Giáo , Công Giáo vì có nhiều tín đồ mà quốc tế biết đến, tất cả các tôn giáo khác cũng bị xúc phạm, tệ hại nhất là Đạo Cao Đài , Phật Giáo Hoà Hảo và Đạo Tin Lành. Tiếp theo là Đại Đức Antoni Lam Vũ đã lên tiếng tố cáo nhà cầm quyền CSVN cưỡng chếm đất đai nơi thờ phương điển hình là Chùa Liên Trì tại Sài Gòn, nơi mà Hòa thượng Thích Không Tánh trụ trì đang bi áp lực đuổi ra khỏi chùa.